|
|
NỖI NHỚ - Phi Tuyết Ba
Anh đừng đọc thơ em vào buổi sáng
Giữa bao nhiêu công việc đợi chờ anh
Mây chờ xanh và không gian đợi nắng
Thành phố rộn ràng chào âm thanh
|
 |
| |
|
|
Vui buồn bề bộn bao ngày,
Bây giờ nhìn lại năm này ra sao,
Kinh tế tăng trưởng khá cao,
So với thế giới nào ta kém gì.
Toàn dân cán bộ kiên trì,
Học tập chăm chỉ noi gương Bác Hồ,
Đẩy lùi tham nhũng, tham ô,
Củng cố đoàn kết, hết lòng vì dân.
|
 |
| |
|
|
Tôi đón nhận mùa xuân như quà tặng / Với niềm biết ơn lặng lẽ sâu xa / Lòng biết ơn – thơm thảo một loài hoa / Nếu không thế sao đời lên hương sắc. Biết bao lời muốn nói với mùa xuân, trước lộc biếc, trước hương đời ban tặng, lòng thi nhân chợt thấy bâng khuâng: Thế mà em ơi, em ơi / Mùa xuân thiết tha mời gọi / Gom hết niềm vui trong năm / Kịp một lần khoe áo mới / Bao nhiêu buồn thương, vương vấn / Cả năm trong mấy trăm ngày / Chỉ cần mùa xuân lên tiếng / Hoa vàng nở giữa lòng tay
|
 |
| |
|
|
Hà Nội ơi! nhớ mãi trong ta / Mùi hoa sữa thơm từng con phố nhỏ / Tiếng chuông chiều ngân nga trong gió / Mùa thu vàng cốm toả thơm hương.
|
 |
| |
|
|
Còn mấy hôm nữa là đến Tết Tây, năm nay Tết Tây vào ngày thứ sáu, có thêm thứ bảy và chủ nhật, nhiều người làm ăn xa rất muốn về quê; nhưng cũng không ít người băn khoăn vì sau Tết Tây, còn đúng 1 tháng 14 ngày nữa là Tết Ta. Về trong 3 ngày, hay chờ đến Tết Ta về luôn một thể? Cũng có người hỏi rằng sao ta không bắt chước Tây cho luôn, bắt đầu từ Giáng sinh, nghỉ luôn đến Tết Tây vừa được dịp đi du lịch, vừa được dịp nghỉ ngơi thoải mái... Tết Tây hay Tết Ta? Ta tiếp biến văn hóa Trung Quốc, vậy Trung Quốc, Nhật Bản (Bắc Á) chờ Tết Tây hay chờ Tết Ta?
|
 |
| |
|
|
Mỗi năm đến dịp 20/11 tôi lại thường lật mở những trang hồi ký - kỷ vật của gia đình, bồi hồi nhớ lại những ký ức về ông ngoại - người thầy suốt đời của tôi!
|
 |
| |
|
|
Giá như một lần trở lại
Để được vui cười, được hát ca
Được đắm mình dưới hàng phượng thắm
Nghe tiếng ve hè gọi nắng xa xôi.
|
 |
| |
|
|
Mùa thu đã về trên đất Huế
Cơn gió nào làm lạnh cả cố đô
Cây bên hè đung đưa chờ thu đến
Không gian buồn nhìn lá rụng ngoài sân.
|
 |
| |
|
|
Thần thoại Hi Lạp kể rằng: “Thượng đế đã lấy vẻ đầy đặn của mặt trăng, đường uốn cong của loài dây leo, dáng run rẩy của các loài cỏ hoa, nét mềm mại của loài lau cói, màu rực rỡ của nhị hoa, điệu nhẹ nhàng của chiếc lá, cảm giác tinh vi của vòi voi, cái nhìn đăm chiêu của mắt hươu, cái xúm xít của đàn ong, ánh rực rỡ của mặt trời, nỗi xót xa của tầng mây, luồng biến động của cơn gió, tính nhút nhát của con hươu rừng, sắc lộng lẫy của con chim công, hình nhuần nhuyễn của con chim yểng, chất cứng rắn của ngọc kim cương, vị ngon ngọt của đường mật, khí lạnh lẽo của băng tuyết, đức trung trinh của chim uyên ương, đem mọi thứ ấy hỗn hợp lại, nặn thành người phụ nữ.”
|
 |
| |
|
|
Thơ là trữ tình, là xúc cảm, là một mảnh, một phiến đoạn của cảm xúc. Vậy mà đọc bài thơ Tiễn con của Lê Đào Thu Vũ như đọc một câu chuyện, một nỗi lòng, một lời tâm sự, một trang tự sự về một nỗi nhớ thương con, lo cho con trong ngày tiễn con đi học. Đọc bài thơ mà thấy nhớ con, con còn bé hay đã trưởng thành lớn khôn thì con đi xa là nhớ. Nhớ tiếng, nhớ hình, nhớ mùi thơm, nhớ tiếng chân con, nhớ lời chuyện trò ríu rít, nhớ quá, nỗi lòng cứ trăn trở, cứ giãi bày, cứ tự sự; là thơ, là văn, là tiếng lòng, là lời tâm sự, là NHỚ CON!
|
 |
| |
|
Trang sau
|
|